Ngày 28 tháng 3 năm 2025
Tôi không còn khó chịu vì sự đạo đức giả của họ, mà là sự ngu ngốc. Tất cả chúng ta đều bị sốc — sốc nặng! — khi thấy Tổng thống Trump và nhóm của ông thực sự chả quan tâm đến việc bảo vệ thông tin mật hoặc Đạo luật Lưu giữ hồ sơ Liên bang. Nhưng chuyện đó cũng không còn lạ lẫm. Điều tệ hơn nhiều là các quan chức cấp cao của chính quyền Trump đã gây nguy hiểm cho quân đội của chúng ta qua việc chia sẻ các kế hoạch quân sự trên một ứng dụng nhắn tin thương mại và vô tình mời một nhà báo tham gia cuộc trò chuyện. Điều đó thật nguy hiểm. Và thật ngu ngốc.
Đây là vụ việc mới nhất trong một loạt các vụ tự gây thương tích của tân chính phủ đang phung phí sức mạnh nước Mỹ và đe dọa an ninh quốc gia. Việc sa thải hàng trăm nhân viên liên bang nắm trọng trách bảo vệ kho vũ khí hạt nhân quốc gia cũng là điều ngu ngốc. Ngu ngốc không kém là việc đóng cửa các nỗ lực chống đại dịch ngay khi dịch Ebola đang lan rộng ở Châu Phi. Không thể hiểu tại sao họ sa thải các tướng lĩnh, nhà ngoại giao và điệp viên tài năng vào thời điểm các đối thủ như Trung Quốc và Nga đang cố gắng mở rộng phạm vi hoạt động toàn cầu của họ.
Trong một thế giới nguy hiểm và phức tạp, mạnh mẽ thôi là chưa đủ. Bạn cũng phải thông minh nữa. Với tư cách là ngoại trưởng trong chính quyền Obama, tôi đã tranh luận về quyền lực thông minh, kết hợp sức mạnh cứng rắn của quân đội với sức mạnh mềm của ngoại giao, viện trợ phát triển, sức mạnh kinh tế và ảnh hưởng văn hóa của chúng ta. Không một công cụ nào trong số đó có thể đơn độc hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng khi kết hợp lại, chúng biến nước Mỹ thành một siêu cường. Cách tiếp cận của Trump là quyền lực ngu ngốc. Thay vì một nước Mỹ mạnh mẽ sử dụng mọi thế mạnh của mình để lãnh đạo thế giới và đối đầu với kẻ thù, nước Mỹ của Trump sẽ ngày càng mù quáng và vụng về, yếu đuối và cô độc.
Hãy bắt đầu với quân đội, vì đó là những gì ông ta tuyên bố có quan tâm. Đừng để bị đánh lừa bởi sự huênh hoang. Ông Trump và Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth có vẻ chú tâm nhiều hơn vào các cuộc chiến mang tính trình diễn chống lại woke (sự thức tỉnh) hơn là chuẩn bị cho các cuộc chiến thực sự với kẻ thù của Mỹ. Có ai thực sự nghĩ rằng việc xóa các lời tri ân dành cho Tuskegee Airmen sẽ khiến chúng ta an toàn hơn không? (ND: Tuskegee Airmen là nhóm phi công chiến đấu da đen tham gia Đệ Nhị Thế Chiến. Chính sách phân biệt ngăn cản họ cùng chiến đấu với các phi công da trắng, nhưng nhóm này đã giành được nhiều chiến công hiển hách.) Lầu Năm Góc của Trump đã xóa hình ảnh về chiếc máy bay thả quả bom nguyên tử kết thúc Thế chiến II vì tên của nó là Enola Gay. Thật ngu ngốc. (ND: Enola Gay Tibbets là tên người mẹ của Đại tá Không quân Paul Tibbets, người đã thả quả bom nguyên tử đầu tiên xuống Hiroshima vào ngày 6/8/1945.)
Thay vì làm việc với Quốc hội để hiện đại hóa ngân sách quốc phòng để ứng phó các mối đe dọa đang thay đổi, tổng thống lại sa thải các tướng lĩnh hàng đầu mà không có lý do chính đáng. Năm cựu bộ trưởng quốc phòng, Cộng Hòa lẫn Dân Chủ, đã cảnh báo đúng đắn rằng việc làm đó sẽ "làm suy yếu quân đội tình nguyện của chúng ta và làm suy yếu an ninh quốc gia". Các cuộc sa thải hàng loạt cũng đang ảnh hưởng đến các cơ quan tình báo. Như một cựu điệp viên cấp cao nói, "Chúng ta đang tự bắn vào đầu mình, chứ không phải vào chân mình". Thật chẳng thông minh.
Khi họ liều lĩnh như vậy với sức mạnh cứng của nước Mỹ, thì không có gì ngạc nhiên khi họ đang phá hủy sức mạnh mềm của chúng ta. Là cựu ngoại trưởng, tôi đặc biệt lo ngại về kế hoạch đóng cửa các đại sứ quán và lãnh sự quán, sa thải các nhà ngoại giao và phá hủy Cơ quan Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ USAID. Hãy để tôi giải thích tại sao điều này lại quan trọng, vì nó ít được thấu hiểu rộng rãi so với tầm quan trọng của xe tăng và máy bay chiến đấu.
Tôi đã đến thăm 112 quốc gia và đi gần một triệu dặm với tư cách là nhà ngoại giao hàng đầu của Hoa Kỳ, và tôi đã thấy được giá trị của sự hiện diện của Hoa Kỳ trên thực địa ở những nơi xa xôi. Quân đội Hoa Kỳ từ lâu đã hiểu rằng lực lượng của chúng ta phải được triển khai về phía trước để thể hiện sức mạnh của Hoa Kỳ và phản ứng nhanh chóng với các cuộc khủng hoảng. Điều tương tự cũng đúng với các nhà ngoại giao của chúng ta. Các đại sứ quán là tai mắt của chúng ta, mang lại thông tin cho các quyết định chính sách trong nước. Chúng là bệ phóng cho các hoạt động giữ cho chúng ta an toàn và thịnh vượng, từ đào tạo lực lượng chống khủng bố ngoại bang đến việc giúp đỡ các công ty Hoa Kỳ thâm nhập vào các thị trường mới.
Trung Quốc hiểu được giá trị của ngoại giao triển khai về phía trước, đó là lý do tại sao họ đã mở các đại sứ quán và lãnh sự quán mới trên khắp thế giới và hiện có nhiều hơn Hoa Kỳ. Việc rút lui của chính quyền Trump sẽ bỏ ngỏ cho Bắc Kinh mở rộng ảnh hưởng mà không bị cản trở.
Các nhà ngoại giao giành được bạn bè cho Hoa Kỳ để chúng ta không phải đơn độc trong một thế giới cạnh tranh. Đó là cách mà tôi và các đồng nghiệp có thể hiệu triệu Liên hợp quốc để áp đặt các lệnh trừng phạt tàn khốc đối với chương trình hạt nhân của Iran và cuối cùng buộc Tehran phải dừng tiến trình chế tạo bom — chuyện không thể đạt được bằng lời quát tháo của Trump. (Ông ấy còn cắt giảm thanh tra đang theo dõi các địa điểm nghiên cứu của Iran. Thật ngu ngốc.)
Ngoại giao tiết kiệm chi phí, đặc biệt là khi so sánh với hành động quân sự. Ngăn ngừa chiến tranh rẻ hơn là chiến đấu. Cựu bộ trưởng quốc phòng của ông Trump, Jim Mattis, một tướng Thủy quân Lục chiến bốn sao đã nghỉ hưu, từng nói với Quốc hội, "Nếu quý vị không tài trợ đầy đủ cho Bộ Ngoại giao, thì tôi cần phải mua thêm đạn dược".
Viện trợ phát triển luôn chỉ là một phần nhỏ trong ngân sách liên bang, nhưng nó cũng có tác động rất lớn đến sự ổn định quốc tế, đặc biệt là khi kết hợp với ngoại giao hiệu quả. Khi tiền viện trợ của Hoa Kỳ giúp ngăn chặn nạn đói hoặc dịch bệnh, khi chúng ta ứng phó với thảm họa thiên nhiên hoặc mở cửa trường học, chúng ta giành được trái tim và khối óc mà nếu không thì có thể sẽ rơi vào tay bọn khủng bố hoặc các đối thủ như Trung Quốc. Chúng ta giảm dòng người di cư và tị nạn. Chúng ta củng cố các chính phủ thân thiện mà nếu không thì có thể sụp đổ.
Tôi không muốn giả vờ rằng những điều này là dễ dàng hoặc chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ không bị ảnh hưởng bởi những sai lầm. Lãnh đạo là chuyện khó khăn. Nhưng cách tốt nhất để thực hiện đúng đắn và giữ cho đất nước an toàn là củng cố chính phủ, chứ không phải làm suy yếu nó. Chúng ta nên đầu tư vào những người yêu nước đang phục vụ đất nước, chứ không phải xúc phạm họ.
Những cải cách thông minh có thể giúp các cơ quan liên bang, bao gồm Bộ Ngoại giao và USAID, có hiệu quả và hiệu suất hơn. Trong chính quyền Clinton, sáng kiến Tái thiết Chính phủ của chồng tôi, do Phó Tổng thống Al Gore lãnh đạo, đã hợp tác với Quốc hội để tinh giản bộ máy quan liêu, hiện đại hóa lực lượng lao động và tiết kiệm hàng tỷ đô la. Theo nhiều cách, nó trái ngược với cách tiếp cận đốt phá của chính quyền Trump. Ngày nay, họ không tái tạo chính phủ; họ đang phá hủy nó.
Tất cả những điều này vừa ngu ngốc vừa nguy hiểm. Và tôi thậm chí còn chưa đề cập đến thiệt hại mà Trump đang gây ra bằng cách làm thân với những nhà độc tài như Vladimir Putin của Nga, phá hủy các liên minh của chúng ta — bội số quyền lực giúp mở rộng phạm vi tiếp cận và chia sẻ gánh nặng của chúng ta — và phá hủy ảnh hưởng đạo đức của chúng ta bằng cách làm suy yếu pháp quyền trong nước. Hoặc cách ông ta đang làm suy yếu nền kinh tế và tăng nhanh nợ quốc gia của chúng ta. Những cái loa tuyên truyền ở Bắc Kinh và Moscow biết rằng chúng ta đang trong một cuộc tranh luận toàn cầu về các hệ thống quản trị đối nghịch nhau. Người dân và các nhà lãnh đạo trên khắp thế giới đang theo dõi để xem liệu nền dân chủ có thể vẫn mang lại hòa bình và thịnh vượng hay thậm chí là có thể hoạt động hay không. Nếu nước Mỹ bị cai trị như một nền cộng hòa chuối, với nạn tham nhũng trắng trợn và một nhà lãnh đạo tự đặt mình lên trên luật pháp, chúng ta sẽ thua cuộc. Chúng ta cũng mất đi những phẩm chất đã làm cho nước Mỹ trở nên đặc biệt và cần thiết.
Nếu có một chiến lược lớn đang được thực hiện ở đây, tôi không biết đó là gì. Có lẽ ông Trump muốn quay lại phạm vi ảnh hưởng của thế kỷ 19. Có lẽ ông chỉ bị thúc đẩy bởi những mối hận thù cá nhân và đang ở trong tình thế vượt quá khả năng của mình. Là một doanh nhân, ông đã làm phá sản các sòng bạc Atlantic City của mình. Bây giờ ông đang đánh bạc với an ninh quốc gia của Hoa Kỳ. Nếu điều này tiếp tục, một sai lầm nhóm trò chuyện chẳng có gì đáng quan tâm, và tất cả các biểu tượng cảm xúc nắm đấm và lá cờ trên mạng xã hội sẽ không cứu chúng ta./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét